top of page
​AD

Cuốn Hồi Ký ‘ZOV’ Của Lính Dù Nga Lên Án Cuộc Chiến ở Ukraine

Cuốn hồi ký, có tựa đề ‘ZOV’ theo tên biểu tượng ủng hộ chiến tranh của Nga, là tài liệu chi tiết nhất về những người lính Nga chiến đấu ở Ukraine cho đến nay mô tả cách một số binh sĩ Nga phải đối mặt với sự hỗn loạn, đói khát và tàn phá đến mức họ đang tìm kiếm bất kỳ lối thoát nào.


Vào ngày 23/8/2022, theo Đài truyền hình Pháp, Pavel Filatiev, một lính dù từng phục vụ trong Lữ đoàn tấn công đường không cận vệ 56 của Quân đội Nga, đã đăng một bài báo trên nền tảng truyền thông xã hội VKontakte của Nga vào tháng 8 này kể những trải nghiệm của anh trên tiền tuyến của cuộc chiến ở Ukraine. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây với CNN, anh nói lý do Kremlin xâm lược Ukraine là “một lời dối trá”.


Filatiev viết trong hồi ký: “Ai đó bắt đầu tự bắn vào tay mình… nhận được 3 triệu rúp và thoát ra khỏi địa ngục này.”




Pavel Filatiev, một lính dù từng phục vụ trong Lữ đoàn tấn công đường không cận vệ 56 của Quân đội Nga, tác giả hồi ký ‘ZOV’.

Lực lượng của Filatiyev được cho là đã tiến vào Ukraine từ Crưm vào ngày 24/2/2022, ngày đầu tiên của cuộc xâm lược của Nga phải chiến đấu tại các thành phố Kherson và Nikolayev. Bản thân anh ta cũng bị thương trong trận giao tranh và được đưa ra khỏi tiền tuyến vào đầu tháng 7 với bệnh nhiễm trùng mắt. Filatiyev đã bỏ trốn khỏi Nga hai tuần trước sau khi đăng một status dài 141 trang trên trang mạng xã hội VKontakte (mạng của Nga) lên tiếng phản đối chiến tranh. Anh ta là thành viên tại ngũ đầu tiên của quân đội Nga công khai chỉ trích việc xâm lược Ukraine và rời khỏi đất nước. Filatiev nói với CNN trong một cuộc phỏng vấn rằng các đồng đội của anh "mệt mỏi, đói, vỡ mộng trong nỗ lực chiến tranh của Điện Kremlin đang phá hủy cuộc sống hòa bình".


Hồi ký của Filatiev mô tả một đội quân hỗn loạn mà anh tham gia: các chỉ huy không biết gì và hoảng sợ, trang bị cũ kỹ và gỉ sét, quân đội đang giành giật lương thực trong các khu vực bị chiếm đóng do thiếu tiếp tế, tinh thần sa sút do chiến dịch bị đình trệ. Anh kể lại việc những người lính Nga mà anh đi cùng đã tự bắn vào tay chân mình để nhận được khoản tiền 3 triệu rúp (khoảng 50.000 USD) mà chính phủ hứa cho những người lính bị thương. Filatiev mô tả cách quân đội bị tiêu diệt bằng hỏa lực thiện chiến. Anh đã cáo buộc truyền thông nhà nước Nga đang cố gắng biện minh cho một cuộc chiến mà Điện Kremlin không có “quyền nhân thân” để tiến hành.


Filatiyev viết: “Họ chỉ quyết định tắm Ukraine bằng xác chết của chúng tôi trong cuộc chiến này. Chúng tôi hiểu rằng chúng tôi đã bị kéo vào một cuộc xung đột ác liệt, chúng tôi chỉ đang phá hủy các thị trấn chứ không thực sự giải phóng được bất kỳ ai. Nhiều người biết rằng chúng tôi không hiểu những lý do mà chính phủ đang cố gắng giải thích cho chúng tôi. Tất cả những điều này đều là dối trá.”



Filatiyev, 33 tuổi, nói trong một cuộc phỏng vấn rằng “tham nhũng và đàn áp” đang tràn lan ở Nga, quân đội của anh ta, ban đầu đóng ở Crưm, đã được gửi đến Kherson, Ukraine vào sáng sớm của cuộc xung đột. Các binh sĩ và chỉ huy không biết phải làm gì ở Ukraine. Sau khi đến Kherson bị đối mặt với sự phản kháng từ những người dân địa phương không muốn được “giải phóng”, họ nhanh chóng thất vọng trước lời biện minh của chính phủ cho cuộc xâm lược. Trong thời gian ở tiền tuyến, quân đội Nga thiếu các trang bị cơ bản: máy bay không người lái quân sự và các loại máy bay không người lái khác. Doanh trại họ đóng quân đã khoảng 100 năm tuổi và không thể chứa được tất cả quân nhân. Tất cả vũ khí của của họ đều có từ thời chiến tranh ở Afghanistan. Anh ta viết: “Sau vài ngày bị vây hãm Kherson, nhiều người trong chúng tôi không có thức ăn, nước uống hay túi ngủ vì ban đêm lạnh đến mức không thể ngủ được. Chúng tôi phải tìm một số rác và giẻ rách v.v... chỉ để quấn lấy mình cho ấm.”


Filatiyev cho biết rất khó hiểu tầm nhìn của Tổng thống Nga Vladimir Putin, người đã phát động cuộc xâm lược Ukraine gần sáu tháng trước và chứng kiến lực lượng của mình bị nhốt trong một cuộc xung đột bế tắc, tốn kém.


Filatiev nói: “Bây giờ tôi đã ra khỏi đó, không có súng, tôi nghĩ đây là điều tồi tệ nhất, ngu ngốc nhất mà chính phủ của chúng tôi có thể làm. Tôi không biết chính phủ đang dẫn dắt chúng tôi đến đâu. Bước tiếp theo là gì? Chiến tranh hạt nhân? Tôi đã chứng kiến những gì đang diễn ra ở đất nước mình và vô cùng kinh hãi.”


Filatiyev đã bỏ trốn khỏi Nga sau khi trả lời phỏng vấn sơ bộ trên các phương tiện truyền thông. “Tôi hoặc sẽ bị đi tù ... hoặc họ sẽ bịt miệng tôi bằng cách giết tôi. Đã có nhiều trường hợp như vậy trong quá khứ. Tôi không thấy có lối thoát nào khác. Nếu nó xảy ra, nó sẽ xảy ra,” Filatiev nói.


‘ZOV’



Dưới đây là những đoạn trích từ hồi ký của Filatiev.



15/2/2022: Chuẩn bị trước cuộc xâm lược


Tôi đến thao trường Starry Kerim ở Crưm. Toàn bộ trung đội của chúng tôi khoảng 40 người sống trong một căn lều bằng ván gỗ và một bếp lò tạm bợ. Ngay cả ở Chechnya, nơi chúng tôi chỉ sống trong lều hoặc túp lều tường bằng đất, điều kiện sống của chúng tôi rất khó khăn. Ở đây chúng tôi không có nơi nào để tắm rửa, thức ăn rất khủng khiếp. Những người đến muộn trong đó có tôi và khoảng năm người khác không có túi ngủ cũng như đồ ngụy trang, áo giáp hay mũ sắt. Cuối cùng thì tôi cũng nhận được khẩu súng trường của mình. Hóa ra nó bị đứt dây đeo, rỉ sét, kẹt cứng nên tôi phải tra dầu nhiều lần. Khoảng ngày 20/2/2022, có lệnh kêu gọi mọi người tập trung khẩn trương và đi lại nhẹ nhàng. Chúng tôi sẽ thực hiện một cuộc hành quân bắt buộc đến một nơi nào đó không xác định. Một số người nói đùa rằng bây giờ chúng tôi sẽ tấn công Ukraine và chiếm Kyiv trong ba ngày. Nhưng rồi tôi nghĩ, bây giờ không phải lúc để cười. Tôi nói, nếu chuyện như thế này xảy ra, chúng ta sẽ không đi đâu trong ba ngày.

23/2/2022: Chuẩn bị cho một sự việc nghiêm trọng



Tư lệnh sư đoàn đang ở đây chúc mừng chúng tôi những người bảo vệ tổ quốc, chúng tôi được thông báo rằng bắt đầu từ ngày mai, chúng tôi sẽ được trả 69 đô la/ngày. Điều này cho thấy rõ ràng rằng một điều gì đó nghiêm trọng sắp xảy ra. Tin đồn bắt đầu lan truyền rằng chúng tôi sẽ tấn công Kherson, theo tôi đúng là vô nghĩa. Tôi nhận thấy rằng mọi người bắt đầu thay đổi, một số lo lắng, không muốn giao tiếp với bất kỳ ai, một số có vẻ sợ hãi một cách rõ ràng, một số thì ngược lại, vui vẻ bất thường.


24/2/2022: Ra trận mà không có kế hoạch


Khoảng 4h sáng, tôi mở mắt ra lần nữa thì nghe thấy tiếng gầm, tiếng vang, đất rung chuyển. Tôi cảm thấy một mùi thuốc súng hăng hắc trong không khí. Tôi nhìn ra khỏi chiếc xe tải và thấy bầu trời rực sáng bởi pháo kích. Không rõ chuyện gì đã xảy ra, ai đến từ đâu và tại ai, nhưng cảm giác mệt mỏi vì thiếu thức ăn, nước uống và giấc ngủ đã biến mất. Một phút sau, tôi châm một điếu thuốc và tỉnh dậy thì thấy lửa phía trước đoàn xe chúng tôi 10-20km. Những người xung quanh tôi cũng bắt đầu thức dậy và hút thuốc mọi người đang xì xào: “Vào cuộc rồi”. Đoàn xe trở nên ồn ào và di chuyển chậm rãi về phía trước. Tôi thấy đèn trong các ngôi nhà bật sáng và mọi người nhìn ra từ cửa sổ và ban công của tòa nhà năm tầng. Trời vừa rạng sáng, có lẽ 6h sáng, mặt trời đã lên, tôi thấy hàng chục chiếc trực thăng, hàng chục chiếc máy bay, xe thiết giáp phóng qua cánh đồng. Sau đó, những chiếc xe tăng xuất hiện với hàng trăm chiếc dưới lá cờ Nga.


Đến 1 giờ chiều, chúng tôi đến một cánh đồng rộng lớn, xe tải của chúng tôi bị sa lầy. Tôi bắt đầu lo lắng. Số lượng quân Nga khổng lồ đang đứng giữa bãi đất trống trong nửa giờ là mục tiêu lý tưởng. Nếu kẻ thù nhận thấy chúng tôi và ở gần đó, chúng tôi đã xong đời. Nhiều người bò ra khỏi xe tải để hút thuốc sau đó quay lại từng người một. Mệnh lệnh là đi đến Kherson và chiếm lấy cây cầu bắc qua Dnepr. Tôi hiểu có điều gì đó toàn cầu đang diễn ra, nhưng tôi không biết chính xác là gì. Nhiều suy nghĩ quay cuồng trong đầu. Tôi nghĩ, chúng tôi không thể chỉ tấn công Ukraine, có thể NATO đã thực sự vào cuộc và chúng ta đã can thiệp. Có thể ở Nga cũng đang có giao tranh, có thể Ukraine và NATO đang cùng nhau tấn công. Có lẽ điều gì đó đã xảy ra ở Viễn Đông, có thể Mỹ cũng tham chiến chống lại chúng tôi. Sau đó, chuyện rất lớn sẽ xảy ra, chiến tranh hạt nhân, ai đó sẽ phát động cuộc chiến này, chết tiệt.


Người chỉ huy cố gắng pha trò làm mọi người vui lên: “Chúng ta sẽ tiếp tục đi và bỏ lại những trang bị bất động phía sau. Mọi người sẵn sàng chiến đấu.” Anh ta giả vờ dũng cảm khi nói điều này, nhưng từ đôi mắt của anh ta, tôi thấy anh ta cũng đang kinh hoàng. Trời bắt đầu khá tối, chúng tôi nhận được tin rằng chúng tôi sẽ ở lại đây cho đến bình minh. Chúng tôi chui vào túi ngủ mà không cởi giày và nằm cùng với mìn, súng trường trên tay.



Ngày 25/2/2022: Thu dọn xác trên đường


Khoảng 5h sáng, có người đánh thức mọi người dậy và bảo chúng tôi chuẩn bị đi. Tôi châm một điếu thuốc và đi vòng quanh. Nhân viên y tế của chúng tôi đang tìm kiếm một nơi để đặt một thương binh. Anh ấy liên tục nói rằng anh ấy bị lạnh và chúng tôi đã đắp túi ngủ cho anh ấy. Sau đó tôi được thông báo rằng anh ta đã chết. Chúng tôi lên xe đi trên những con đường khủng khiếp qua nhà kho, nhà kính, làng mạc. Trong khu định cư, thỉnh thoảng chúng tôi bắt gặp những người dân nhìn chúng tôi rời đi với ánh mắt thờ ơ. Quốc kỳ Ukraine tung bay trên một số ngôi nhà, bày tỏ lòng kính trọng đối với lòng yêu nước dũng cảm của những người này, đồng thời cảm thấy rằng màu sắc giờ đây phần nào thuộc về kẻ thù.



Chúng tôi đến đường cao tốc vào khoảng 8 giờ sáng và ... tôi nhìn chiếc xe tải chở đơn vị tôi, mọi người trông hơi điên rồ. Tôi đi bộ từ xe này sang xe khác để hỏi xem sự việc đã diễn ra. Một người trả lời tôi một cách khó hiểu: “Chết tiệt, điều này thật tệ hại. Chúng ta bị tấn công cả đêm. Tao đang nhặt xác trên đường và bộ óc của một thằng ở trên vỉa hè.”


Chúng tôi đang đến một ngã ba có biển chỉ dẫn đến Kherson và Odessa. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ phải đi Kherson. Tôi không nghĩ rằng thị trưởng của thành phố sẽ tiếp đón với bánh mì và muối, kéo lá cờ Nga trên tòa nhà hành chính khi chúng tôi sẽ tiến vào thành phố trong một cuộc diễu hành.


Khoảng 4 giờ chiều, đoàn xe của chúng tôi rẽ vào một góc và dừng lại trong rừng. Chỉ huy nói với chúng tôi rằng chúng tôi đã nhìn thấy tên lửa GRAD của Ukraine ở phía trước, vì vậy mọi người phải chuẩn bị trú ẩn chống pháo kích, khẩn trương đào hầm sâu ba thước. Xe của chúng tôi gần như hết xăng, liên lạc cũng có vấn đề. Tôi đứng đó nói chuyện với một số binh sĩ khác, họ nói rằng họ đến từ Lữ đoàn 11 và còn lại 50 người. Những người khác đã chết.



Từ ngày 26 đến ngày 28/2: Tiến tới Kherson


Đoàn xe của Filatiev tiến về phía Kherson, bao vây sân bay địa phương, cướp phá các cửa hàng trong làng trên đường đi. Ngày thứ ba, đoàn xe được lệnh tiến vào Kherson. Filatiyev được yêu cầu ở lại và yểm trợ cho tiền tuyến bằng hỏa lực súng cối . Anh ta nhớ lại đã nghe thấy những trận đánh từ xa suốt cả ngày. Thành phố cảng phía nam sẽ là thành phố lớn đầu tiên của Ukraine bị Nga chiếm đóng trong một cuộc xâm lược.


Ngày 1/3/2022: Hành động như một kẻ man rợ


Chúng tôi đi bộ đến thành phố ... khoảng 5h30 chiều. Chúng tôi đến bến cảng Kherson. Trời tối dần, những đoàn quân đi trước chúng tôi đã tiến vào đó. Mọi người trông kiệt sức, tiến quân loạn xạ. Chúng tôi tìm kiếm thức ăn, nước uống, vòi hoa sen và chỗ ngủ trong tòa nhà, một người lôi ra máy tính và những thứ có giá trị khác. Đi bộ qua tòa nhà, tôi tìm thấy một văn phòng có TV. Một số người đang ngồi đó xem tin tức, họ tìm thấy một chai sâm panh trong văn phòng. Nhìn thấy rượu sâm banh nguội lạnh, tôi uống vài ngụm trong chai, ngồi xuống với họ và bắt đầu xem tin tức một cách nghiêm túc. Kênh này bằng tiếng Ukraina và tôi có thể hiểu được một nửa. Những gì tôi hiểu là quân đội Nga đang tiến công từ mọi hướng, Odessa, Kharkov, Kyiv bị chiếm đóng, họ bắt đầu phát sóng cảnh quay về các tòa nhà đổ nát và phụ nữ và trẻ em bị thương. Chúng tôi ăn tất cả mọi thứ như man rợ, chúng tôi có tất cả mọi thứ, ngũ cốc, bột yến mạch, mứt, mật ong, cà phê... không ai quan tâm đến bất cứ điều gì, chúng tôi đã bị đẩy đến giới hạn.


Từ ngày 2 đến ngày 6/3/2022: Lang thang trong rừng


Đoàn xe kiệt quệ của Filatiyev được lệnh tiến lên tấn công Miklav và Odessa, mặc dù chiến dịch của Nga đã bắt đầu đình trệ. Filatiev mô tả cách đơn vị của anh lang thang trong rừng để đến Mykolaiv, cách đó khoảng 40 dặm. Filatiev nhớ lại đã hỏi một sĩ quan quân đội cấp cao về động thái tiếp theo. Người chỉ huy nói rằng anh ta không biết phải làm gì. Lực lượng tiếp viện đầu tiên đến: quân ly khai từ Donetsk, chủ yếu là đàn ông trên 45 tuổi trong bộ quân phục tồi tàn. Theo Filatiev, họ buộc phải ra mặt trận khi bị nhiều binh sĩ chính quy Nga từ chối.



Bước vào giữa tháng 4: Sự kiên trì từ chiến hào trên tiền tuyến


Trong hơn một tháng nữa kể từ bây giờ, đó là ngày của loài nhím. Chúng tôi đang đào công sự sâu ba thước, pháo binh địch pháo kích chúng tôi, lực lượng không quân của chúng tôi gần như không còn. Chúng tôi chỉ bám trụ trong các chiến hào ở tiền tuyến, chúng tôi không thể tắm rửa, ăn uống hay ngủ nghỉ đúng cách. Mọi người râu mọc dài, lấm lem bùn đất, đồng phục, giày bắt đầu sờn. Quân đội Ukraine có thể nhìn thấy chúng tôi rõ ràng từ máy bay không người lái và bắn phá chúng tôi liên tục, vì vậy hầu như tất cả các thiết bị bị hỏng rất nhanh. Chúng tôi nhận được một số hộp đồ gọi là viện trợ nhân đạo, tất rẻ tiền, áo phông, quần đùi và xà phòng. Một số binh sĩ bắt đầu tự bắn mình ... để lấy tiền của chính phủ và thoát ra khỏi địa ngục này. Tù nhân của chúng tôi bị chặt ngón tay và bộ phận sinh dục… Do bị pháo kích, một số ngôi làng gần đó thực tế đã không còn tồn tại. Mọi người càng ngày càng tức giận. Có người đàn bà nào đó đã cố tình bỏ thuốc độc vào bánh mỳ của chúng tôi. Hầu như ai cũng mắc bệnh nấm, có người bị rụng răng, tróc da. Nhiều người nói chuyện với nhau rằng khi họ quay trở lại, họ sẽ là chỉ huy vì thiếu nguồn cung cấp và sự lãnh đạo không đủ năng lực. Một số người thay nhau ngủ do mệt. Đôi khi chúng tôi cố gắng nghe thấy tiếng nói trên một làn sóng của đài phát thanh Ukraine nào đó, nơi họ ném nước bẩn vào chúng tôi và gọi chúng tôi là Ork (Trong văn học, Ork được gọi là đội quân của những sinh vật thần thoại, những kẻ ẩn dật với trí thông minh thấp, bẩn thỉu và vô tổ chức), điều này chỉ khiến chúng tôi thêm phẫn nộ. Chân và lưng tôi đau nặng, nhưng có lệnh không được di tản bất cứ ai vì bệnh tật. Tôi liên tục nói: “Chúa ơi, nếu tôi sống sót, tôi sẽ làm mọi thứ có thể để thay đổi điều này.” ... Tôi quyết định rằng tôi sẽ kể những điều này vào những năm cuối của cuộc đời mình để càng nhiều người biết càng tốt về quân đội của chúng ta. Đến giữa tháng 4, bụi bẩn bay vào mắt tôi do bị pháo bắn phá. Sau năm ngày dày vò, bị đe dọa mất một mắt, họ đã sơ tán tôi.


Hậu quả: Không còn sự im lặng.


Tôi đã sống sót, không giống như nhiều người khác. Lương tâm mách bảo tôi rằng tôi phải làm việc cật lực để ngăn chặn sự điên rồ này... chúng tôi không có quyền đạo đức để tấn công một quốc gia khác, đặc biệt là những quốc gia gần gũi nhất với chúng tôi. Đó là một đội quân bắt nạt binh lính của chính mình, những người đã tham gia chiến tranh, những người không muốn quay lại cái chết vì bất kỳ điều mà họ thậm chí không hiểu. Tôi sẽ cho bạn biết một bí mật: hầu hết những người trong quân đội đều không hài lòng với những gì đang diễn ra, họ không hài lòng với chính phủ, với các cấp chỉ huy, họ không hài lòng với Putin, các chính sách của ông ta, họ không hài lòng với Bộ trưởng quốc phòng chưa từng phục vụ trong quân đội.


Kẻ thù chính của tất cả người Nga và Ukraine là tuyên truyền, điều này chỉ càng làm tăng thêm sự thù hận. Tôi không thể theo dõi điều này xảy ra khi phải giữ im lặng.

Comments


Không bao giờ bỏ lỡ bản tin mới

Đăng ký nhận thư từ Ngoài Kia

Cảm ơn bạn. Chúng tôi sẽ liên hệ sớm.

bottom of page