Cameron Villa và Rene Villa: Hai Cha Con Người Lính Làm Nghệ Thuật
- Nguyễn Tấn Thắng

- 27 thg 7
- 7 phút đọc
Đã cập nhật: 3 thg 8
Giữa ống kính và nghĩa vụ, hai thế hệ nhà Villa cùng thắp sáng một di sản cha truyền con nối.

FORT MEADE, Maryland — Nắng vừa ló rạng trên thao trường Fort Meade khi Binh nhất Cameron Villa khoác lên bộ quân phục, chuẩn bị bước vào một ngày trọng đại. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến lễ tốt nghiệp. Với Cameron, đây không chỉ là một buổi lễ mà là khoảnh khắc đánh dấu hành trình gần một thập kỷ đầy ý nghĩa.
Cách bãi diễu hành vài trăm mét là ngôi trường mang tên DINFOS — Trường Thông tin Quốc phòng, nơi suốt hơn nửa thế kỷ qua đã đào tạo nên những người lính truyền thông của quân đội Hoa Kỳ.
Tại đây, các binh chủng — từ Lục quân, Hải quân, Không quân, Thủy quân lục chiến cho đến Vệ binh vũ trụ — học cách quay phim, chụp ảnh, dựng hình, viết báo và phát sóng những câu chuyện từ chiến tuyến.
Chính nơi đây, vào năm 2014, Trung sĩ Rene Villa từng sải bước qua những hành lang này, học cách truyền tải hình ảnh bằng ngôn ngữ của quân đội.
Giờ đây, con trai ông — Cameron — đang tiếp nối những bước chân ấy.

“Mỗi khi ngồi ăn ở DFAC, tôi hay tự hỏi không biết cha mình có từng ngồi ở đúng chỗ này không. Cảm giác cứ như mơ vậy,” Cameron cười. “Tôi đang sống lại chính hành trình của ông ấy.”
Câu chuyện của gia đình Villa không chỉ là chuyện phục vụ đất nước. Đó là hành trình của một di sản — nơi lòng yêu nước song hành với đam mê sáng tạo.
Rene Villa từng phục vụ hơn hai thập kỷ trong Lục quân và Lực lượng Dự bị, nhưng điều khiến ông khác biệt là cách ông tìm được chính mình nơi giao thoa giữa nghệ thuật và quân ngũ.
Năm 2014, ông nhập học DINFOS với chuyên ngành Minh họa Đa phương tiện. Khi đó, Rene đã là một người thầy, một người cha, một nghệ sĩ thành danh — lớn tuổi hơn đa số bạn học cùng lớp.
Tại DINFOS, Rene tốt nghiệp thủ khoa danh dự, thành thạo Adobe Creative Suite khi nhiều bạn cùng lớp còn chưa biết “layer” là gì.

“Tôi mê nghệ thuật từ nhỏ,” Rene kể. “Lớn lên trong gia đình có cha mẹ đều là giáo viên mỹ thuật, nghệ thuật đối với tôi không chỉ là khuyến khích — mà là sứ mệnh.”
Sau này, trong hai lần đi công tác — có một lần đến tận Djibouti, Đông Phi — Rene vẫn mang theo cây cọ, vẽ nên những khung cảnh rực rỡ ven biển vào những lúc rảnh rỗi.
Khi trở về, ông đem theo những bài học ấy để truyền lại cho con.

Gia đình Villa không chỉ là quân nhân. Họ là bốn thế hệ nghệ sĩ. Ông nội Cameron — Esteban Villa, là một họa sĩ tiên phong của phong trào nghệ thuật Chicano, đồng sáng lập nhóm Royal Chicano Air Force vào những năm 60 — một tập thể mang đậm tinh thần phản kháng, văn hóa và công lý xã hội.
“Ông là cảm hứng lớn nhất của tôi,” Cameron chia sẻ. “Ông dạy tôi rằng nghệ thuật không chỉ nằm trong phòng tranh. Nó thuộc về công lý, văn hóa và ký ức. Và giờ đây, tôi được mang điều đó ra thế giới — với chiếc máy quay trên tay.”

Ngay từ bé, Cameron Villa đã tỏ ra hợp với vị trí sau máy quay hơn là trước ống kính. Cùng người em họ, cậu quay phim mọi thứ — từ video trượt ván, các dự án học đường cho đến quảng cáo giả tưởng. Hai anh em chỉnh sửa video trên iPad, nâng cấp thiết bị từng năm, gom góp tiền sinh nhật mua gimbal, ống kính, micro.
“Chúng tôi chỉ là hai đứa trẻ ôm một giấc mơ,” Cameron nhớ lại. “Có lần video quảng cáo xe hơi của tụi tôi đạt 200.000 lượt xem. Sau đó, người từ khắp nơi bắt đầu nhắn tin hỏi tôi có nhận quay không.”
Dù sớm gặt hái thành công trên mạng, nhưng sau khi tốt nghiệp trung học, Cameron thấy mình như lạc hướng. Đại học là một lựa chọn rõ ràng, nhưng với anh, tiếng gọi từ quân đội lại là thứ thôi thúc từ bên trong.
“Tôi muốn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Muốn có kỷ luật, muốn tìm thấy mục đích,” anh chia sẻ. “Và tôi biết quân đội có thể cho tôi điều đó.”
Cha anh không thúc ép — nhưng cũng không giấu được ánh nhìn đầy tự hào.
“Tôi bất ngờ khi biết nó đăng ký vào quân đội,” Rene nói. “Nhưng khi biết nó chọn ngành Thông tin Hình ảnh, tôi không thể không mỉm cười. Tôi hiểu, nó đang bước vào nơi đã thay đổi cuộc đời tôi.”
Để trở thành Chuyên viên Thông tin Hình ảnh không hề dễ. Tại DINFOS, học viên được huấn luyện thực hành với cường độ cao, từ các bài tập chiến đấu đến vận hành máy quay, dựng hình, ánh sáng, âm thanh, viết kịch bản, quay các buổi lễ, theo chân đội hành quân giữa cái nóng thiêu đốt. Mỗi bài học đều có mục tiêu. Mỗi bài thi phải đúng chuẩn. Trong quân đội, không có chỗ cho sự tùy hứng.

“Tôi biết mình có khả năng sáng tạo, nhưng DINFOS dạy tôi cách đặt sự sáng tạo vào khuôn khổ,” Cameron nói. “Không phải làm cho đẹp, mà là làm cho đúng, cho trúng.”
Anh cười khi nhắc đến giới hạn sáng tạo trong môi trường huấn luyện.
“Nói thật nhé? Không thể quá sáng tạo ở đây đâu,” anh đùa. “Giỏi nhất lớp không phải là người sáng tạo nhất — mà là người bám sát tiêu chí nhất. Nhưng giờ tôi đã nắm vững nền tảng, tôi sẵn sàng quay lại với chất riêng của mình.”
Chất riêng mà Cameron nhắc đến chính là những video du lịch đầy điện ảnh, những quảng cáo xe hơi căng thẳng, góc máy chặt chẽ, và câu chuyện được kể bằng ánh sáng, nhịp phim, cảm xúc. Anh muốn kết hợp sự kỷ luật của quân đội với tầm nhìn như phim Hollywood.

Ngày Cameron tốt nghiệp, Rene đứng lặng phía sau khán phòng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lặng lẽ dõi theo. Khi thấy con trai bước lên sân khấu, mặc quân phục gọn gàng, nhận giấy chứng nhận Học viên Xuất sắc — mọi tháng năm như đổ dồn vào khoảnh khắc ấy.
“Cảm xúc dâng trào,” Rene nói khẽ. “Tự hào không đủ để diễn tả. Thằng bé không chỉ hoàn thành — nó xuất sắc vượt mong đợi. Và khi nhận ra giờ đây hai cha con đã chia sẻ một chương giống nhau trong đời, tôi thấy như chúng tôi đang nói cùng một ngôn ngữ.”
Cameron rưng rưng khi nhớ lại.
“Cha ôm tôi và nói ‘Con là phiên bản tốt hơn của cha.’ Tôi sẽ mang theo câu nói đó suốt đời,” Cameron nói.

Cameron không có kế hoạch gắn bó lâu dài với quân đội. Anh muốn phục vụ một nhiệm kỳ, được đi công tác ít nhất một lần, rồi chuyển sang cuộc sống dân sự, mở công ty sáng tạo riêng, làm chiến dịch phim ảnh, mua nhà, lập gia đình.
Nhưng chiếc máy quay sẽ vẫn ở lại.
“Tôi quay mọi thứ vì tôi muốn nhớ,” anh nói. “Tôi muốn sau này cho con tôi thấy tôi đã sống thế nào, đã thấy gì. Cha tôi tiếc vì ngày xưa không chụp nhiều ảnh. Tôi không muốn lặp lại điều đó.”
Hiện tại ở Sacramento, Rene điều hành một tiệm đóng khung tranh thủ công. Ông không còn đứng lớp nhưng vẫn vẽ tranh. Dự án gần đây nhất của ông là phục chế các ký họa thời triển khai thành tranh lớn treo triển lãm. Đôi khi, ông gửi cho Cameron vài cây cọ cũ, bảng màu xưa, như một lời nhắn nhẹ nhàng rằng sáng tạo không bao giờ mất đi, nó chỉ đổi cách thể hiện.
Nếu được chọn đóng khung một khoảnh khắc từ sự nghiệp quân ngũ của mình mãi mãi?
“Chính là bức ảnh này,” Rene nói, chỉ vào tấm hình hai cha con đứng cạnh nhau trong quân phục, cười rạng rỡ sau lễ tốt nghiệp. “Chỉ cần vậy là đủ.”
Cameron gật đầu rồi nói thêm một tấm ảnh mà anh mơ được ghi lại một ngày nào đó.
“Tôi sẽ quay lại cảnh con trai tôi bước vào DINFOS,” anh mỉm cười. “Máy quay khác, câu chuyện vẫn thế. Giống như cha tôi và tôi.”






















Bình luận