top of page
​AD

msmy: Tìm Thấy Chính Mình Giữa Lòng Phố Núi

Đã cập nhật: 2 phút trước

Khi phần lớn mọi người đều cố hòa vào nhịp chuyển động chung, cô gái indie chọn “lạc vibe” để lắng nghe bản thân rõ hơn.

msmy tại Hứng Đà Lạt. Ảnh: Đỗ Đăng Quang
msmy tại Hứng Đà Lạt. Ảnh: Đỗ Đăng Quang

Đà Lạt sáng hôm ấy không đón tôi bằng những cơn mưa phùn đỏng đảnh đặc trưng, mà bằng một lộ trình giao thông đầy đánh đố. Những con dốc quanh co và sự lúng túng của kẻ lữ hành khiến tôi đến trễ hơn dự kiến tại điểm hẹn Hứng Đà Lạt.


Trong giới nghệ thuật, sự trễ nải thường là cái cớ cho những khởi đầu vụng về. Nhưng ngay từ giây đầu tiên bước vào quán, msmy đã khiến mọi định kiến của tôi tan biến. Trước khi buổi phỏng vấn bắt đầu, msmy không mang theo bất kỳ sự căng thẳng nào. Cô mô tả cảm xúc của mình buổi sáng hôm đó đơn giản là một trạng thái vui nhẹ “không biết chuyện gì sẽ đến”, nên cứ thế mà đón nhận, gần như hoan hỉ. Chính sự không kỳ vọng đó khiến cô bước vào ống kính với một sự thoải mái hiếm thấy.



Nhịp sống thường ngày của msmy cũng không quá phức tạp. Buổi sáng bắt đầu bằng cà phê, đôi khi là những khoảng thời gian chơi đùa cùng con. Nếu có không gian, cô làm nhạc, nghe nhạc, hoặc đơn giản là xử lý những công việc buôn bán thường nhật. Đêm xuống, một vài lon bia nhẹ khép lại ngày bằng một cách rất riêng. Sự lặp lại đó tạo nên một trạng thái cân bằng mà cô cần.


msmy chọn Hứng không chỉ vì không gian. Với cô, quán cà phê này mang một cảm giác hoài niệm và gần gũi rất riêng, từ cách bài trí đến sự tử tế của những con người ở đó, đều tạo ra một cảm giác đủ an toàn để cô thả lỏng bản thân. Có lẽ cũng vì vậy mà ngay từ những phút đầu tiên, cuộc trò chuyện đã diễn ra tự nhiên như thể mọi người đã quen nhau từ trước.


Trong không gian phố núi với những ngóc ngách ngập tràn decor mộc mạc, msmy đã ở đó, tựa như một thực thể vốn dĩ thuộc về nơi này. Cô xuất hiện với trang phục chỉn chu, layout makeup sắc sảo nhưng vẫn giữ được nét thanh thoát, và một phong thái tự tin đến kinh ngạc. Trước buổi gặp, msmy đã trao đổi trước với tôi và quyết định giữ mọi thứ ở mức gần nhất với đời sống thường ngày — những bộ đồ cô vẫn mặc, kiểu trang điểm cô quen thuộc không phải để gây ấn tượng.



Chỉ sau năm phút chào hỏi ngắn ngủi, không cần đến những màn dạo đầu xã giao thừa thãi, chúng tôi đã lập tức bắt nhịp vào công việc. msmy đối diện với ống kính đầy bản lĩnh. Không có sự ấp úng hay những lần ngắt nghỉ, cô ấy trả lời mọi câu hỏi một cách gãy gọn, thông minh và cực kỳ thoải mái. Từng câu chữ đều mang theo sức nặng của sự trải nghiệm nhưng lại được truyền tải bằng một phong thái nhẹ nhàng, khiến cuộc trò chuyện không còn là một buổi phỏng vấn khô khan, mà giống như một cuộc dạo chơi giữa những miền ký ức.



Nếu Đà Lạt là một phiên bản của msmy, nó sẽ là một buổi sáng tinh mơ “rất là sáng nhưng mà vẫn còn sương mù”.



“Bởi vì nó không vui, nó không buồn, nó chill chill, nó lưng lửng, nó không rõ ràng như con người của tôi vậy đó,” cô đáp bằng một nụ cười chan hòa.


Cô chọn chính cái hồn cốt của mảnh đất này để định nghĩa về mình. Cái sự “lưng lửng” ấy không phải là sự thiếu quyết đoán, mà là một thái độ sống. Trong một xã hội luôn ép con người ta phải phân định rạch ròi giữa trắng và đen, giữa hạnh phúc tột cùng và đau khổ tận cùng, msmy chọn đứng ở quãng giữa nơi sương mù chưa kịp tan và nắng mới bắt đầu len lỏi. Đó là một trạng thái lơ lửng đầy tự do, nơi cô không bị ràng buộc.


Sinh ra và lớn lên ở Vũng Tàu, tuổi thơ msmy lại gắn liền với những lần di chuyển liên tục từ nơi này sang nơi khác, qua nhiều tỉnh thành khác nhau. Một trạng thái không cố định gần như đã trở thành mặc định trong cách cô lớn lên. Năm 17 tuổi, trong một chuyến đi một mình đầu tiên, cô đặt chân đến Đà Lạt. Không có kế hoạch dài hạn hay ý định gắn bó mà chỉ là một chuyến đi. Nhưng rồi, bằng một cách rất tự nhiên, cô nhận ra mình muốn ở lại. Quyết định đó không chỉ là bốc đồng của tuổi trẻ. Gia đình cô sau đó cũng chuyển đến theo. Từ đó đến nay, Đà Lạt từ một điểm đến trở thành nơi cô thuộc về, đã hơn bảy năm.



msmy tự nhận mình thường xuyên “lạc vibe” với thế giới xung quanh. Trong khi mọi người chạy đua với thời gian, hối hả với những dự án và những mục tiêu ngắn hạn, cô chọn lùi lại một nhịp. Cô thích chạy chậm hơn một chút để nghe, nhìn và hiểu sâu hơn về mọi thứ. Sự lạc quẻ này không khiến cô cô độc, mà trái lại, nó tạo ra một màng lọc tự nhiên, giúp cô giữ lại những gì tinh túy nhất cho âm nhạc của mình.


Bất cứ ai tiếp xúc với msmy cũng sẽ nhận ra một sự đối lập thú vị. Một mặt, cô là một cô gái “lì”, sẵn sàng tự tay làm những việc nặng nhọc, thể hiện một vẻ ngoài cứng cỏi, đôi khi là “muscle” (cơ bắp) theo cách nói của cô. Mặt khác, sâu bên trong lại là một tâm hồn cực kỳ tình cảm và dễ tổn thương.


“Tôi nghĩ con người thật của tôi là cả hai luôn,” cô chia sẻ. “Thường thì tôi sẽ thể hiện ra bên ngoài sự cứng cỏi, nhưng bên trong thì phải rất tình cảm.”



Sự mạnh mẽ của msmy không phải là một sự gồng gánh gượng ép, mà là một thói quen hình thành từ bản năng tự lập. Cô thừa nhận đôi khi cô muốn bản thân mình yếu đuối hơn một chút, muốn được buông xuôi, nhưng “máu thích chứng minh” luôn thôi thúc cô đứng dậy. Đó không phải là sự chứng minh với thế giới rằng “tôi tài giỏi”, mà là lời khẳng định với chính bản thân “tôi có thể làm được”. Sự tự do trong việc tự lựa chọn, tự quyết định cuộc đời mình chính là tôn chỉ tối thượng của cô gái này.


Sự cứng cỏi ấy đôi khi dẫn cô đến những lựa chọn mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy lạ lẫm đối với một “bánh bèo” chính hiệu. Nhưng với msmy, hoàn cảnh hay lựa chọn không quan trọng bằng việc cô được là chính mình trong mọi hoàn cảnh.




Âm nhạc là thứ để msmy tô vẽ những gì thật nhất, những điều mà trong đời thực cô không thể nói ra vì sợ “làm tổn thương người khác” hoặc sợ sự chân thành của mình bị đem ra làm trò đùa.


“Tôi thường biến những tâm sự của mình thành những giai điệu bỏ vô trong những bài hát,” cô nói. “Kể cả những bài hát solo hay featuring, tất cả đều là những dòng tâm sự của mình. Và nói thật.”


Nhưng hành trình giữ gìn sự chân thật ấy chưa bao giờ là dễ dàng. Để giữ được màu sắc riêng, msmy đã phải thực hiện một cuộc đánh đổi sự dễ dàng mà không phải nghệ sĩ trẻ nào cũng dám làm.



Trong khi có những người đàn anh luôn đưa ra lời khuyên về những công thức để thành công nhanh chóng, msmy chọn từ chối. Cô chọn con đường gập ghềnh hơn, nơi cô được là chính mình, nơi âm nhạc mang hơi thở của sự thật thay vì sự tính toán. Đã có những lúc cô muốn bỏ cuộc. Đó là khi cô dồn hết tâm huyết vào những bài nhạc đầy góc khuất, đầy những nỗi niềm lưỡng cực, nhưng khi phát hành lại gặp phải sự im lặng của số đông.


“Chia sẻ nhưng không ai nghe,” cô nói. “Thậm chí có người nghe nhưng không ai hiểu. Cảm giác như bị lơ.”


Trong những khoảnh khắc tối tăm đó, sự tỉnh táo và tình yêu nguyên bản với nghệ thuật là sợi dây duy nhất giữ cô lại với thực tại, ngăn cô không nhấn nút xóa tất cả những gì mình đã kiến tạo.



Khác với vẻ ngoài náo nhiệt, nhiệt tình, có phần quậy và hướng ngoại khi ở đám đông, msmy khi một mình là một phiên bản hoàn toàn khác. Đó là lúc cô trở về với sự tĩnh lặng tuyệt đối.


“Khi thực sự không có ai, tôi chỉ đơn giản là ngồi một mình, nghe nhạc, tận hưởng, viết cái gì đó hay là thậm chí chỉ có ngồi đơ cái người ra và thở,” cô nói, “thích vậy.”


Những hành động nghe có vẻ đơn điệu lại là cách msmy sạc lại năng lượng cho tâm hồn. Đó là lúc cô quan sát lại phiên bản tinh sương của mình, để sương mù được bao phủ lấy những gai góc của thực tại, để mình được tan ra trong không gian. Sự lạc quan của cô không nằm ở việc luôn cười nói, mà nằm ở việc biết cách chấp nhận và tận hưởng cả những khoảng lặng sâu nhất của bản thân.



msmy không vẽ ra những viễn cảnh về giải thưởng hay những sân khấu hàng ngàn khán giả. Mong cầu của cô về tương lai giản đơn nhưng đầy kiêu hãnh.


“Con nhỏ này có một cái giọng hát tuyệt vời. Con nhỏ này có một cái màu rất là hay. Nó rất là riêng,” cô nói.


Đối với cô, được nhớ đến như một nghệ sĩ có bản sắc riêng biệt là quá đủ. Và nếu một ngày đạt được tất cả, điều đầu tiên cô làm không phải là mở tiệc ăn mừng, mà là đưa gia đình đi du lịch. Sự kết nối và bình yên bên những người thân yêu là đích đến cuối cùng của mọi sự nỗ lực.



Hành trình của msmy vẫn đang tiếp diễn với một phiên bản ngầu hơn, tự do hơn, hoang dã hơn. Cô không vội vã để hoàn thiện nó.


“Chắc là lâu lắm mới tới. Nhưng mà nó cứ dang dở đi. Để mà mình biết mình vẫn đang sống và mình vẫn còn đang đi,” cô nói.


Những mục tiêu mà cô gọi là “dang dở” ấy chính là minh chứng cho một thực thể đang không ngừng vận động, một tâm hồn không chấp nhận sự đóng khung hay dừng chân ở bất kỳ đỉnh cao nào.



Sau những tâm sự, chúng tôi di chuyển ra những đoạn đường gần quán để tiếp tục ghi lại những khung hình. Cái tĩnh lặng của phố núi lúc xế chiều như làm nền cho sự phóng khoáng của msmy. Nhưng đỉnh cao của chuyến đi phải là lúc chúng tôi hướng về phía Suối Vàng.



Giữa không gian bao la, công việc và sự hưởng thụ thực sự hòa làm một. Chúng tôi vừa làm, vừa chơi, vừa cười đùa giữa những triền cỏ nhấp nhô. Khi những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng cả mặt nước và vạt thông già, msmy nằm thả dáng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng lại mang một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.



Đó không đơn thuần là một buổi làm việc, mà là một sự giao thoa giữa những tâm hồn yêu nghệ thuật. Sự chuyên nghiệp, thông tuệ của msmy hòa quyện cùng cái không khí vừa thực vừa ảo của Đà Lạt đã để lại trong tôi một ấn tượng khó phai. Cô gái ấy, với giọng hát tuyệt vời và màu sắc riêng biệt, chắc chắn sẽ còn đi xa, trên con đường “lưng lửng” nhưng đầy tự do mà cô đã chọn.

Bình luận


Không bao giờ bỏ lỡ bản tin mới

Đăng ký nhận tin từ Ngoài Kia

Cảm ơn bạn. Chúng tôi sẽ liên hệ sớm.

bottom of page